Người đi bán nắng

Thương hiệu: Quảng Văn   |   Tình trạng: Còn hàng
55.200₫ 69.000₫
Mô tả đang cập nhật
Chỉ có tại Minhhabooks:
  • Hỗ trợ vận chuyển toàn quốc
    Hỗ trợ vận chuyển toàn quốc
  • Đa dạng các đầu sách
    Đa dạng các đầu sách
  • Kèm nhiều quà tặng hấp dẫn
    Kèm nhiều quà tặng hấp dẫn
  • Mua Số lượng lớn LH: 0988340296
    Mua Số lượng lớn LH: 0988340296

Mô tả sản phẩm

Người Đi Bán Nắng

"Những ngày làm bạn với Mặt trời, tôi gom nắng đi bán, mong kiếm chút gì mua lại những Cơn mưa…"

Người đi bán nắng là tập truyện ngắn đầu tay đồng tác giả của hai chị em gái: Minh và Mẫn - hai cây viết được yêu thích trên các diễn đàn văn học trẻ: Mạng xã hội Văn học, Những Truyện ngắn hay, truyennganhay.

Cuốn sách giống như một nốt lặng trong bản nhạc gấp gáp, đầy những thăng trầm liên tiếp, dồn dập của cuộc sống trẻ hiện đại. Là những người từng trải qua nhiều gam màu trắc trở trong cuộc sống, tác giả đã trải lòng mình trong mười truyện ngắn, những câu chuyện giản dị nhưng mang nhiều ý nghĩa ẩn sau những số phận, những mảnh đời, tình yêu và các quy luật xã hội.

“Tôi hay có những giấc mơ dài, yên ả, nối tiếp nhau từ ngày này sang ngày khác, gắn kết với nhau không hề lỏng lẻo. Và tôi vẫn dựa vào đó để an ủi mình trong cuộc sống đầy phức tạp mà tôi đang sống.”

-Truyện ngắn “Như tiếng dương cầm”

Giọng kể không quá xuất sắc và nặng về tư duy văn học, nhưng có một sức cuốn hút riêng và một phong cách rõ rệt. Những câu chuyện không chỉ đơn thuần nói về một khía cạnh nào đó mà thường tựu chung nhiều vần đề lẩn khuất trong cuộc sống của những người trẻ, giữa tình cảm phức tạp bên trong và những tình huống giản dị đời thường.

“Từ khi gia đình tôi phá sản, tiền và vật chất trở nên quan trọng với tôi hơn bất cứ thứ gì. Dù ba mẹ luôn luôn cãi nhau trước đó, dù cho họ dường như chẳng hề yêu nhau, tôi vẫn tin nếu không có sự suy sụp về vật chất, thì có lạnh đến đâu, cũng có thể cứu vãn.

Những ngày ấy, mẹ khóc mỗi đêm, trong tiếng vỡ của cốc chén. Tôi hiểu rượu không giúp người ta lấy lại tiền bạc, nhưng có thể làm đau thêm nhiều chỗ khác để tạm thời quên đi một chỗ đau. Những ngày như thế là tồi tệ, và những ngày sau đó là vô cùng tồi tệ. Mẹ đã rời khỏi sự ràng buộc, rời khỏi thiên chức vì tôi bấy lâu nay, để tới những chân trời mới, tự do, ít nước mắt.

Ba và tôi để mất người phụ nữ duy nhất, theo cách ấy. Tôi không muốn một xáo trộn nào trong cuộc sống này nữa, như vậy là quá đủ, con lắc đã đứt dây thì không nên nối lại làm gì cả, dao động thêm những quỹ đạo tật nguyền, để rồi lại rơi thêm lần nữa, xa hơn.

Hàng đêm ba tôi vẫn gục đầu bên li rượu, thêm đầy và rót thêm đầy. Tôi vẫn luôn chờ tiếng cửa phòng ba đóng lại, rồi mới nhắm mắt. Sáng ra lại đầy mảnh vỡ. Ba uống cả nỗi cô đơn! Tôi không hiểu tại sao, chỉ đến khi mất đi, người ta mới biết đớn đau, biết tiếc nuối!”

icon icon icon